29/05/2024
Truyện Con gà trắng
Truyện Con gà trắng
Ngày xưa người Chơ-ro để lúa, heo, gà ngoài nương rẫy chứ không đem về nhà.
Có một người nảy lòng tham bèn lấy cắp lúa, bắt heo gà của gia đình nọ. Người
trong gia đình bị mất cắp nghi ngờ và bảo người lấy cắp: Nếu ăn cắp rồi thì đem
trả lại, bằng không ông ta sẽ làm phép cho dòng họ chết hết. Người ăn cắp chối
phăng và thách thức ông ta.
Gia đình người mất của liền làm phép bằng cách kêu
Nhang. Họ bắt hai con gà trắng cúng Nhang và gọi: Nếu người tôi nghi đích thị
là kẻ cắp của gia đình tôi mà không trả lại thì xin Nhang phạt ngay kẻ ấy để
chứng giám cho sự phân minh rạch ròi. Làm cho cả gia đình kẻ ấy chết tiệt đi
như lá gáo, lá cà chua ở rừng vào mùa nắng.
Cứ thế ông ta kêu Nhang đến ngày thứ bảy thì gia
đình kẻ tình nghi lần lượt chết hết. Họ tin chính người bị tình nghi là kẻ cắp
mà không ăn năn, hối cải nên bị Nhang quở trách, phạt tội nặng nề.
Vì thế, ngày nay, người Chơ-ro ít nuôi con gà màu
trắng. Theo quan niệm của họ, nuôi nó sẽ là điềm không may cho gia đình. Con gà
trắng dùng làm lễ vật cúng trong các dịp thề độc với nhau. Nó xem như vật chứng
giám cho ngay thẳng hoặc gian tà giữa những người khi quyết định thề độc.
Trong cộng đồng người Chơ-ro, nếu một ai bị mất
cắp, và đối tượng để nghi ngờ thì họ cùng nhau đem các vật sau: ( mỗi người )
một cây đèn cầy, bảy lá gáo vàng, bảy lá cà chua, một con gà trắng, một miếng
vỏ cây trầm hương, để tiến hành thề độc. Người đi nghi ngờ cũng vậy. Lễ cúng
thề độc thường kéo dài trong một tuần.