Truyện Cô gái
lấy cọp
Thời xưa ở vùng rừng núi, có một gia
đình Tư Dữ làm nghề nương rẫy. Hai vợ chồng trẫy được một rẫy lúa, bắp ở một
noơi khá xa, cách nhà một quãng đường, phải đi qua một con sông.
Đến mùa sắp thu hoạch lúa bắp, gia đình
phải chia người thay nhau ra chòi, để giữ rẫy, không cho thú rừng, chim muông
phá hại.
Gia đình có một cô con gái đến tuổi lấy
chồng. Nàng rất xinh đẹp. Mắt nành như mắt nai rừng, vú cao đẹp như sừng con
min ( bò rừng ), vóc người thon thả tươi trẻ như con ong giữa mùa hoa. Nàng
cười lên thì chim công cũng phải ngưng múa, nàng hát lên thì chim biêng ( sáo )
cũng phải thôi hót. Nhiều trai tráng ở buôn làng đem lòng yêu nàng, say mê như
nhớ rượu cần trong ché, nhớ tiếng cồng, chiêng trong các đêm hội của buôn làng,
như nhớ khi phóng lao trong buổi săn thú rừng.
Sắc đẹp của nàng bay xa, khiến cho một
con Cọp ở vùng đó đem lòng mơ ước. Cọp quyết bắt nàng làm vợ. Nhiều lần Cọp
rình rập ở gần chòi nhưng lần nào nàng cũng đi cùng cha, mẹ hoặc anh, nên Cọp
sợ không dám xông ra.
Một hôm, nàng theo anh ra chòi giữ rẫy.
Nhưng anh nàng phải theo dấu một con heo rừng vừa bị bắn, nên người anh dặn
nàng ở lại giữ chòi, một lát sau anh trở lại. Lúc đó trời chạng vạng tối, cô
gái ớ yên trong chòi. Con Cọp rình ở bên ngoài, chờ cho người anh đi khuất, Cọp
phóng lên bắt cô gái cõng chạy biến về hang
mình ở rừng sâu làm cho cô gái hoảng sợ ngất đi.
Khi tỉnh dậy cô gái thấy mình nằm trên
một tấm nệm bằng cỏ khô ở trong hang; chung quang có trái cây rừng, chuối, bắp
nướng và có cả trứng gà rừng. Con Cọp ngồi cạnh cô và nói bằng tiếng người:
- Nàng đừng sợ hãi, ta đã thương yêu
nàng từ lâu rồi, ta bắt nàng về đây làm vợ; ở đây nàng sẽ sung sướng và hoàn
toàn tự do. Ta là chúa các muông thú vùng này. Nàng sẽ được ta bảo vệ, nhưng
nàng không được đi đâu xa, ra khỏi khu rừng này.
Dần dần, cô gái quen thuộc với cuộc sống
hang động của Cọp. Nhiều mùa hoa bằng lăng nở và đàn ong bay đi hút nhụy. Cô
nhớ nhà, nhất là mỗi mùa nắng, đứng trên núi nhìn xuống, thấy ở xa xa, thật xa
về phía bên kia con sông làn khói đốt rẫy bốc lên cao. Nơi đó chắc là buôn làng
của cô; ở đó cha mẹ, anh chị em đang thương nhớ cô, chờ mong cô về. Mặc dù, Cọp
chiều chuộng và khuyên nhủ cô và cô sinh được hai con Cọp con, nhưng lòng cô
vẫn canh cánh chờ đợi có dịp là trốn về với gia đình cha mẹ.
Một hôm, lấy cớ đi hái trái cây rừng, cô
đặt hai chú Cọp con vào một cái hang nhỏ và bê một tảng đá chắn miệng hang lại,
rồi cô lần theo đường đi ra phía dòng sông. Đi được một đoạn khá xa, cô gặp một
nhóm thợ săn. Cô gọi họ, lúc đầu họ rất ngạc nhiên khi nhìn cô, họ tưởng là ma
quỉ, vì đầu tóc quần áo khác người thường. Còn dân ở trong buôn làng coi như cô
đã mất tích từ lâu. May mà có người quen, cô kể hết sự tình, đầu đuôi câu
chuyện. Họ mừng rỡ và đưa cô ra bờ sông. Họ tìm được một trái bầu khô lớn cho
cô bơi qua sông. Họ tìm được một trái bầu khác cũng lớn như vậy và đục lỗ để
trên bờ. Cô gái và các thợ săn qua sông về nhà. Cả nhà cha mẹ, anh em làm tiệc
mừng. Mọi người nhóm lại cánh đồng chiêng, uống rượu ịch và múa hát vui vẻ.
Con Cọp trở về hang không thấy vợ, biết
cô đã chạy trốn. Cọp tức giận gầm thét vang cả núi rừng. Cọp chạy ra bờ phía
sông tìm cô. Đến bờ sông thấy có vết chân cô trên cát, nó cũng thấy trái bầu
khô trên bờ. Cọp ôm lấy trái bầu nó bơi qua sông. Đến giữa sông, nước ngấm vào
trong theo lỗ thủng ở trái bầu chìm dần xuống. Sông rộng, Cọp đuối sức, chìm
theo quả bầu và bị dòng nước cuốn đi.